Có những buổi chiều, chỉ cần một tiếng guitar nhẹ vang lên là ký ức đã bắt đầu trở về.
Không cần lời hát.
Không cần quá nhiều nhạc cụ.
Không cần một bản phối cầu kỳ.
Chỉ một cây guitar mộc, một giai điệu chậm, một không gian yên tĩnh cũng đủ làm ta nhớ lại những điều tưởng như đã nằm rất xa trong thời gian.
Với tôi, guitar mộc luôn có một vẻ đẹp rất riêng. Nó giản dị, gần gũi, không phô trương, nhưng lại có khả năng chạm vào những vùng cảm xúc rất sâu.
Tiếng guitar và những khoảng lặng
Trong âm nhạc, đôi khi điều làm người nghe xúc động không phải là những đoạn cao trào lớn, mà là những khoảng lặng nhỏ giữa các nốt nhạc.
Tiếng guitar mộc có sức mạnh ở chính sự mộc mạc đó.
Một tiếng gảy nhẹ.
Một nốt ngân dài.
Một hợp âm vang lên rồi tan chậm trong không gian.
Một khoảng nghỉ rất ngắn nhưng đủ để lòng người nghe tự điền vào bằng ký ức của mình.
Có những bản nhạc không lời lại nói được rất nhiều, vì nó không áp đặt người nghe phải hiểu theo một câu chuyện duy nhất. Mỗi người có thể nghe và nhớ về một điều riêng.
Vì sao tôi thích guitar mộc?
Tôi thích guitar mộc vì nó thật.
Nó không che giấu quá nhiều. Nó để lộ hơi thở của người chơi, độ rung của dây đàn, màu gỗ của cây đàn và cả sự không hoàn hảo rất con người trong từng nốt nhạc.
Với những bản guitar mộc mang màu hoài niệm, tôi luôn cảm thấy như mình đang xem lại một cuốn phim cũ. Không phải cuốn phim quá rõ nét, mà là những khung hình hơi mờ, hơi vàng, có ánh chiều, có những con đường cũ, có một mùa thu nào đó và có những người từng đi qua đời mình.
Guitar mộc không cần nói nhiều.
Nó chỉ gợi.
Và chính sự gợi mở đó làm ký ức trở nên sống lại.
Guitar Ký Ức – một hành trình nhỏ
Trong thời gian gần đây, tôi bắt đầu thực hiện những bản nhạc không lời theo hướng Guitar Ký Ức – Những Giai Điệu Một Thời.
Đây là một dự án nhỏ nhưng rất gần với cảm xúc của tôi.
Tôi muốn tạo ra những bản guitar nhẹ nhàng, hoài niệm, có màu sepia, có hơi thở của thời gian và có cảm giác như một buổi chiều cũ đang trở lại.
Những bản nhạc này không nhằm gây ấn tượng bằng kỹ thuật phức tạp. Điều tôi muốn giữ lại là sự ấm áp, sự chậm rãi và cảm giác thân quen.
Một bản guitar có thể làm nền cho một video ký ức.
Có thể đi cùng một album ảnh cũ.
Có thể dùng trong một khoảnh khắc yên tĩnh.
Hoặc đơn giản chỉ để nghe khi ta muốn trở về với chính mình.
Khi âm nhạc không lời chạm vào cảm xúc
Có những lúc lời hát giúp ta nói ra điều trong lòng. Nhưng cũng có những lúc, không lời lại phù hợp hơn.
Âm nhạc không lời để lại khoảng trống cho người nghe. Và trong khoảng trống đó, ký ức có thể tự tìm đường trở về.
Một người có thể nghe một bản guitar và nhớ về tuổi trẻ.
Một người khác có thể nhớ về gia đình.
Một người khác nữa có thể nhớ về một con đường, một thành phố, một người đã xa hoặc một thời đã qua.
Đó là điều tôi rất yêu ở guitar mộc: nó không kể hết câu chuyện, nhưng nó mở ra cánh cửa để mỗi người tự bước vào câu chuyện của mình.
Kỹ thuật chỉ là phương tiện
Dù là guitar mộc, tôi vẫn quan tâm đến âm thanh: độ ấm, độ gần, không gian, reverb, tiếng dây, tiếng gỗ và cách bản nhạc nằm trong tổng thể.
Nhưng tôi luôn tự nhắc mình rằng kỹ thuật chỉ là phương tiện.
Nếu chỉnh âm thanh quá sạch, quá bóng, quá hoàn hảo, đôi khi bản guitar lại mất đi sự mộc mạc cần có. Một chút hơi thở, một chút tiếng tay, một chút độ rung tự nhiên đôi khi lại làm bản nhạc thật hơn.
Với tôi, điều quan trọng là giữ được cảm xúc ban đầu.
Một tiếng đàn để lưu giữ
Có những kỷ niệm không cần nói lại bằng lời.
Chỉ cần một giai điệu chậm.
Một tiếng đàn nhẹ.
Một buổi chiều yên tĩnh.
Và ký ức sẽ tự trở về.
Guitar mộc và những chiều ký ức là một phần trong hành trình tôi muốn lưu lại tại AnhDung Studio: hành trình của âm nhạc, hình ảnh, kỹ thuật âm thanh và những cảm xúc thật.
Không cần vội vàng.
Không cần quá lớn lao.
Chỉ cần mỗi ngày lưu lại một chút.
Để sau này khi nhìn lại, ta biết rằng có những điều đẹp đã từng được giữ lại bằng âm thanh.
AnhDung Studio
Nơi âm thanh, ký ức và cảm xúc gặp nhau.
